NGƯỜI MANG ĐI NỐT CUỐI

NGƯỜI MANG ĐI NỐT CUỐI
Mưa trắng như sợi nhớ
Rắc xuống khắp nẻo đường
Kẻ ăn mày quá khứ
Nhặt những gì còn vương
Bong bóng nghìn hoa vỡ
Tia châu vạn giọt khơi
Mặn mòi cùng lạnh giá
Tấp tểnh nỗi đầy vơi
Hương xưa còn vị nhớ
Lối cũ cỏ thay màu
Bụi thời gian chưa xóa
Chỗ mấy chiều bên nhau
Người đi người đi mãi
Bỏ lại mùa thu ngâu
Cho tiếng đàn lỡ nhịp
Nốt cuối dạt về đâu
Pt - Tuyên Phạm
___________________________
DÕI NHỚ GỞI NƠI ĐÂU
Kìa bao nhiêu giọt nhớ
Ai nỡ thả trên đường
Trôi theo dòng kí ức
Nhưng vẫn hoài tơ vương
Rồi bỗng như òa vỡ
Giữa muôn vạn trùng khơi
Còn chi là băng giá
Hay chỉ nỗi chơi vơi
Mang thêm bao vị nhớ
Ngõ cũ như úa màu
Dòng thời gian hờ hững
Có còn gì trao nhau
Người đi hoài đi mãi
Trời thu rớt hạt ngâu
Cho đôi mắt ai sầu
Dõi nhớ gởi nơi đâu?
Hoahonggai
25/06/2018
Facebook: https://www.facebook.com/pham.tuyen5555

Tinggalkan Balasan

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *

Artikel berkaitan