ĐỪNG BIẾN CON MÌNH THÀNH … GIẤY NHÁP, GIẤY THAN, (Bài viết về vấn đề xung đột giáo dục và thử nghiệm giáo dục...

ĐỪNG BIẾN CON MÌNH THÀNH … GIẤY NHÁP, GIẤY THAN
(Bài viết về vấn đề xung đột giáo dục và thử nghiệm giáo dục trên con em chúng ta – Diễn đàn Giải phóng giáo dục)
Trên Facebook cá nhân của tôi, có nhận được comment của chị @Nguyễn Thị Kim Oanh , với nội dung: “Trẻ như tờ giấy trắng, bố mẹ cứ thích làm họa sĩ!”
Tôi khá đồng tình với quan điểm này, và xin mở rộng vấn đề theo cách nghĩ của mình.
1. Xung đột giữa các trường phái giáo dục trong gia đình, trẻ là nạn nhân
Chính con gái tôi là một ví dụ cụ thể.
Ông ngoại, ông nội (gần 80 tuổi) các con tôi vẫn cho rằng: Phải học cho giỏi! Được hiểu là vở sạch, chữ đẹp, học nhiều, điểm cao, nhiều thành tích, xã hội ghi nhận, và nếu có thể làm rạng danh dòng họ càng tốt.
Bà ngoại các con, hơn 70 tuổi, là giáo viên, cho rằng: con gái phải nết na, thùy mị, không được “hổ báo cáo chồn”, phải biết nhường nhịn, chịu thiệt, và đặc biệt không được mất lòng người khác
Bà nội (mẹ tôi): Cứ miễn nó vui, khỏe và biết cách thích ứng cuộc sống. Hỗ trợ con.
Mẹ (giáo viên cấp 1) cho rằng: phải học nhiều, học chăm, làm hết bài tập, đi học thêm nhiều để đạt hồ sơ đẹp, để vào trường tốt.
Và tôi, quan điểm như đã trình bày: Hạnh phúc, phương pháp tốt để tiếp thu mọi kiến thức; nắm được các nguyên lý cơ bản để tự tìm kiếm kiến thức mở rộng.
Chưa kể đến giáo dục nhà trường, các cô dì chú bác…
Dưới áp lực đó, con gái tôi stress nặng vào năm lớp 3. Nguyên nhân: con tôi chắc chắn không thể vừa học chăm, vừa học giỏi mà lại vừa học ít, chơi nhiều được.
Là một người bố, tôi quyết định tổ chức lại ảnh hưởng về giáo dục cho con.
Tôi sẽ là người quyết định chính cách định hướng, giáo dục và chịu trách nhiệm, đồng thời tham khảo tất cả những điều tích cực của các ảnh hưởng khác, trên cơ sở điều hòa.
Tiêu chí: Con tôi cảm thấy hạnh phúc, yêu thích học hỏi, vậy là đủ.
Chia sẻ rộng ra, các bạn hãy cùng tôi kiểm tra lại những luồng giáo dục trái chiều, khác hướng đang dồn áp lực lên con của bạn, để tìm ra một hướng chính, các tác động khác là bổ trợ, bổ sung.
Điều này sẽ dễ hơn với các ông bố.
Khó hơn với các bà mẹ, đặc biệt ở chung với gia đình chồng, xung đột về cách giáo dục, ảnh hưởng giữa các thế hệ. Với những người bạn tôi trong hoàn cảnh này, tôi nghĩ, các bạn nên tìm sự đồng thuận của chồng, sau đó tác động đến con. Và chìa khóa giải quyết vấn đề để ai cũng hài lòng, tất nhiên trước nhất là Hạnh phúc của con, theo tôi: PHƯƠNG PHÁP HỌC và PHƯƠNG PHÁP HỖ TRỢ ĐAM MÊ KIẾN THỨC (học, đọc sách).
2. Các con là “chuột bạch” của các ông bố, bà mẹ “thông thái”
Tôi không phản đối bất cứ nền giáo dục văn minh ngoại nhập nào đang có ảnh hưởng tới giáo dục hiện nay ở nước ta. Mọi thứ tồn tại đều có lý do của nó.
Dạy con kiểu Nhật, dạy con kiểu Đức, Mỹ, Do Thái…
Dạy con làm giàu, dạy con thành “siêu nhân”…
Đều tốt ở khía cạnh nào đó!
Nhưng tôi luôn để tâm đến 3 điều quan trọng trước khi áp dụng một phương pháp mới nào đó lên các con của mình:
- Sự PHÙ HỢP: tố chất, tiềm năng, điều kiện, môi trường của con có phù hợp với điều đó không. Các cụ có câu: “Bắt chó đi cày”, rất thú vị. Con của tôi phù hợp vận động, thì khó có thể ngồi thiền hàng tiếng để học tập, trừ khi tôi và con tôi phải trả một giá nào đó để đánh đổi. Con của tôi có tố chất xã hội thì tôi sẽ không áp đặt “tư duy làm giàu”, vì nghề nghiệp tương lai và thời đại của con, có thể tiền bạc sẽ trở thành thứ yếu, khác thời tôi sống.
- MÔI TRƯỜNG TƯƠNG LAI và YẾU TỐ BẢN ĐỊA. Một đứa trẻ được giáo dục theo môi trường Âu – Mỹ, được quyền nói lên ý kiến của mình “bằng vai phải lứa” với người lớn, chưa chắc đã phù hợp với vai trò Trưởng họ mà con phải gánh vác. Một số phụ huynh thất vọng về môi trường sống Việt Nam, quyết định con sẽ đi du học khi lớn lên, nhưng không phải ai cũng làm được như thế. Có lẽ nhiều người trong chúng ta bị nhầm lẫn giữa Giáo dục Ngoại và Văn hóa Ngoại. Tôi tiếp thu chọn lọc những giá trị tốt của giáo dục hiện đại, nhưng vẫn quan tâm đến việc kế thừa giá trị bền vững của giáo dục truyền thống. Một ví dụ, thay vì việc ép con chào người lớn tuổi, tôi sẽ chào trước và giới thiệu mối quan hệ với con. Sau đó, tôi sẽ kể với con về mối quan hệ, để con hiểu, việc chào là cần thiết, thể hiện sự tôn trọng người khác, và cũng là tôn trọng chính mình (giáo dục tự trọng)
- TRUYỀN THỐNG GIÁO DỤC VIỆT NAM. Khoảng gần 20 năm nữa, con gái tôi sẽ làm dâu. Con cần biết về những ứng xử truyền thống của người Việt Nam, nếu con còn sinh sống trên mảnh đất hình chữ S này, mà không phải ở mảnh đất hình chữ X khác. Và điều đó, cơ bản sẽ giúp con hòa nhập cuộc sống gia đình hơn. Vô số các giá trị giáo dục truyền thống tốt đẹp từng bị chúng ta lãng quên, hoặc thậm chí cho là “cổ hủ, lạc hậu”.
Dù hơi lạc đề, tôi cũng cho rằng, có lẽ chúng ta nên suy nghĩ về “môn đăng hộ đối”, được hiểu là việc vợ chồng trẻ có chung tầng văn hóa, tương đồng tầng giáo dục gia đình… để tránh những rủi ro hôn nhân bắt đầu bằng tình yêu cảm tính.
3. Giấy nháp và giấy than.
Các con là những tờ giấy trắng. Mới sinh con, mơ mộng, bố thích vẽ công trình kiến trúc, mẹ thì vẽ hoa. Đi học mấy khóa làm giàu mất cả tháng lương với vài diễn giả chưa giàu, bố về vẽ tiền. Mẹ đi học khóa dạy con thông thái, vẽ luôn siêu nhân lên tờ giấy. Và cuối cùng, bố mẹ cũng không nhớ là đã từng vẽ gì lên đó…
Một tờ giấy trắng, muốn trở thành một tờ giấy nháp, chỉ cần một người vẽ lung tung lên đó theo nhiều cách khác nhau hoặc nhiều người cùng vẽ theo cách của mình.
Còn giấy than, là khi tất cả mọi người đều không thể vẽ được.
Và hậu quả không chỉ đen, mà sau khi tẩy xóa, tờ giấy còn nhàu nhĩ, rách nát.
Và thường thì tờ giấy không biết kêu!
(Bài viết khá rõ và nặng về quan điểm cá nhân, rất mong có sự phản hồi, tranh luận đa chiều của các bạn)
14/05/2018
Facebook: https://www.facebook.com/hoang.cong.79

Tinggalkan Balasan

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *

Artikel berkaitan